Ai là người giàu nhất Việt Nam (kỳ 4 – tiếp)?

Trong những doanh nhân thành đạt, ông luôn được gắn với từ đầu tiên – đầu tiên mua máy bay riêng ở Việt Nam, đầu tiên quảng cáo tận giải bóng đá ngoại hạng Anh. Nhưng ông cũng biết đến như một doanh nhân ăn mặc xuềnh xoàng nhất.

Với ông tiêu chí ăn mặc thoải mái luôn đưa lên hàng đầu

 

Kỳ 4: Người đầu tiên ở Việt Nam có máy bay riêng (P2).

Có người hỏi Đoàn Nguyên Đức ăn mặc có vẻ xuềnh xoàng là muốn khác người chăng?

Bầu Đức nói: Tôi thích sự đơn giản, ngại vướng víu, bất tiện, không thích cầu kỳ. Ăn mặc thế nào cho phù hợp, thuận tiện là được!

Bầu Đức cũng cho biết, ông có ba người con. Cháu đầu học năm thứ 2 khoa Quản trị kinh doanh – Đại học Quốc gia Singapore. Cháu thứ hai học trung học, cháu út đang học mẫu giáo.

Điều ngạc nhiên, dù HAGL có rất nhiều công trình cao ốc, biệt thự ở Tp Hồ Chính Minh, nhưng ông lại không có nhà riêng ở đó.  Ông chỉ sở hữu một căn nhà nhỏ ở phố Núi (mà tôi đã kể ở trên).

Ông cho biết: “Tôi không có nhu cầu, tôi thường sống dài hạn trong khách sạn của mình”- Có lần ông tâm sự.

Thi đại học hai lần bị trượt, Đoàn nguyên Đức tìm lối rẽ cho mình. Một lối rẽ mà bây giờ ai cũng thấy là thành công.

“Tôi thi trượt đại học, nhưng giờ đây tôi quản lý 10 ngàn con người, trong đó có 8 ngàn có bằng đại học. Tôi học ở trường đời rất nhiều”. Một tâm sự thật lòng và đầy thuyết phục.

Đoàn Nguyên Đức là một người ít nói, kiệm lời, nhưng có ba câu nói của ông mà tôi rất tâm đắc.

Đó là những câu nói chân thật, có cá tình và rất “ Doanh nhân”:

“ TÔI HỌC Ở TRƯỜNG ĐỜI RẤT NHIỀU’
“ TÔI ĐAM MÊ CÔNG VIỆC VÔ TẬN”
Và “ TÔI KHÔNG CHO KHÔNG AI CÁI GÌ BAO GIỜ”.

Kỳ 5: “Con Rồng” của Khổng Tử.

Ai là người giàu nhất Việt Nam (tiếp kỳ 5)?

Trong cuốn tiểu thuyết “THỔ ĐỊA” của tôi xuất bản năm 2006, tôi có nói đến ông thần “Thổ địa”, hay dân gian còn gọi là ông ĐỊA, một thời bị lãng quên nay đã về ngự giữa muôn nhà.

Khu tứ giác Eden tọa lạc ở vị trí đắc địa nhất của Thành phố Hồ Chí Minh

 

Khi đến Ukraina, sau khi tìm hiểu mới biết, Phạm Nhật Vượng và những người đồng sự không chỉ mua một nửa nhà mấy sản xuất xe tăng của khối quân sự Vácxôvi khi Liên Xô tan rã để làm nhà xưởng sản xuất thực phẩm ăn nhanh; mà họ còn mua đất ở nội và ngoại thành Kharkov.

Cũng như chúng ta, suốt một thời gian dài của chế độ bao cấp, khi mà “Mỗi tất đất tư hữu đều có thể để ra chủ nghĩa tư bản” , nên không ai nghĩ tới đất đai làm gì. Sau khi Liên Xô sụp đổ, năm 1991 Ukraina tuyên bố độc lập.
Lúc đó người dân ở trong các khu nhà tập thể được nhà nước phân còn bàng hoàng, còn lơ lưng trên không chứ chân chưa “ chạm đất” như một nhà văn Nga đã viết, chưa ai nghĩ đến đất nên mua đất lúc đó rất rẻ, rẻ như cho …

Mỗi mét đất ở Kharkov, ngay trong nội thành, ở trung tâm giá cũng chỉ mấy đô la. Đất ngoại thành, các khu kề cận còn rẻ hơn. Phạm Nhật Vượng và những đồng sự đã mua đất vào thời điểm đó.

Tôi đã  đến khu nhà nghỉ tuyệt đẹp ở ngoại thành Kharkov, có rừng thông, có hồ nước tự nhiên rộng mênh mông. Đó chính là khu nhà nghỉ giành cho các ủy viên bộ chính trị trở lên thời liên bang Xô Viết nay đã được Phạm Nhật Vượng cùng các đồng sự mua lại. Mua một nửa khu nhà nghỉ cao cấp của Liên Xô.

 Ông thần thổ địa nước Nam đã ngự ở đây rồi!

Chỉ mấy năm sau, khi những người dân ở đây bắt đầu hết bàng hoàng, bắt đầu đặt chân XUỐNG ĐẤT, thì giá đất tăng vùn vụt, từ vài đô có thể tăng lên vài mươi đô, thậm chí tăng cả trăm lần!

Hàng chục, hàng trăm héc-ta đất mua vào, giờ bán ra, hoặc xây chợ cho thuê mặt bằng, hoặc xây nhà cao tầng để bán …Số tiền lãi thu về ai cũng biết là rất nhiều. Ông thần THỔ ĐỊA của những khu đất vàng đã lên ngôi!

Theo suy nghĩ bình thường, khi tập đoàn TECHNOCOM thu lãi từ thực phẩm ăn nhanh, có thương hiệu, có uy tín ở nước ngoài, về nước họ tất yếu sẽ đầu từ vào lĩnh vực đó: Xây dựng các nhà máy …Nhưng, không!

Có lẽ xuất phát từ thực tế, và với cách suy nghĩ cực kỳ năng động Phạm Nhật Vượng và những đồng sự không xây dựng nhà máy mà đã tìm đến ông thần THỔ ĐỊA, đến những khu đất VÀNG.


Vincom là khu thương mại dịch vụ nổi tiếng ở Thủ đô Hà Nội

Khu đất VÀNG đầu tiên mà TECHNOCOM có được ở trong nước là Vincom (Nguyên là nhà máy cơ khí Trần Hưng Đạo). Khu đất VÀNG ở quận nhất thành phố Hồ Chí Minh mà báo chí đã tốn không biết bao nhiêu giấy mực nói đến giờ cũng thuộc sở hữu của VINCOM (nay là tập đoàn VINGROUP)!

Hôm qua cậu con trai của tôi còn cho biết, cháu đã đến khu đất VÀNG ở phố Nguyễn Trãi (Hà Nội) để xem dự án khu nhà ở cao cấp của VINCOM rộng những 13 héc ta.

Rồi gần đây báo chí đưa tin nhà máy dệt 8-3, cũng sắp chuyển đổi …Và không ai khác là tập đoàn TECHNOCOM mà trực tiếp là VINCOM đang tiến hành liên doanh xây bệnh viện và sẽ là một khu chung cư xanh sạch đẹp rất thuận lợi cho cư dân trong tương lai.

Khu đất VÀNG này có diện tích và vị trí quá lý tưởng!

Chuyện cổ tích về những khu đất VÀNG chắc còn được viết tiếp về sau!

Con người liên tiếp được sinh ra, dân số nước ta ngày một tăng lên, nhưng đất đai thì vẫn vậy, không thể “ Đẻ ra” nên đất nào rồi cũng sẽ là đất vàng,

Còn những khu đất VÀNG hiện nay thì khỏi phải nói.

Đó chính là những câu chuyện cổ tích thời nay. Chỉ mấy chục năm mà bao nhiêu chuyện biến hóa không lường , người viết sử khó mà ghi chép kịp!

Ai là người giàu nhất Việt Nam (kỳ 6)?

 Cách đây khá lâu, có lẽ hơn chục năm, trong một kỳ họp quốc hội tại hội trường Ba Đình, một người quen bảo tôi trong giờ giải lao: Mình muốn cậu gặp một đại biểu quốc hội, có lẽ anh ấy cũng cần gặp cậu.

Toàn cảnh khu Đại Nam Quốc Tự

 

Bài I: Khách sạn dài …7 ki lô mét.

Tôi hỏi : Ai vậy?

Anh Huỳnh Phi Dũng.

Tôi lắc đầu. Lúc đó anh Huỳnh Phi Dũng đang là đại biểu quốc hội. Báo tôi lại đang có một bài viết không hay về anh.

Bẵng đi một thời gian, tôi nghe nói anh đang xây dựng một khu vui chơi, giải trí được coi là số 1 Đông Nam Á .

Có người bảo tôi nên vào đó xem, có thể chọn làm địa điểm thi hoa hậu Việt Nam.

Tôi đến Đại Nam Quốc Tự lần đầu cùng trưởng ban đại diện của báo tại thành phố Hồ Chí Minh.Thú thực là tôi choáng.

Tôi không thể hình dung nổi nơi đây, nơi mà sau giải phóng tôi đã đến mảnh đất Bình Dương với những rừng cao su bạt ngàn, gần như là hoang sơ.

Tôi đi  trên chiếc cầu bắc qua hồ Ngọc, nhìn xuống phía dưới, sâu thăm thẳm, nước xanh như ngọc bích,  choáng ngợp, run, phải vịn tay vào thành cầu.

Nghe nói nước trong hồ trong xanh tự nhiên, được phun trào từ dưới lòng đất sâu, rất bí hiểm.


Lung linh về đêm

Bước vào cổng Đại Nam Quốc Tự, tôi lại càng choáng hơn. Dù tôi đã đi nhiều nước trên thế giới, qua cổng Khải Hoàn Môn ở Paris, vào cổng quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh, hay cổng Cầu Vàng của nước Mỹ…
thì cổng Đại Nam Quốc Tự, vẫn cao hơn, to hơn, lớn hơn, hơn cả cổng vào quảng trường Thiên An Môn.

Tôi chỉ biết tặc lưỡi : Ghê quá , không thể tưởng tượng được.

Và tự nghĩ “ Người Việt Nam mình cũng có thua kém gì người ta đâu”!

Ông Huỳnh Phi Dũng tiếp tôi trong căn nhà tạm , nơi có  lối đi tắt dẫn vào khu Đại Nam Quốc Tự.

Ngoài một số hạng mục đã khánh thành, còn lại đang là công trường ngổn ngang đất đá.

Khi tôi hỏi ông, nếu tổ chức thi hoa hậu Việt Nam ở đây thì ăn, ở nơi nào?
Ông bảo tôi : Có khách sạn chứ!

Ông nói về cái khách sạn độc đáo, có một không hai , dài những 7 ki lô mét.
Đó là khách sạn – Trường Thành.

Lần này tôi lại choáng.

Sau bữa cơm trưa đạm bạc, ông dẫn tôi đi xem cái khách sạn độc đáo đó.

Thì ra, cái trường thành hùng vĩ bao quanh khu Đại Nam Quốc Tự đồng thời cũng là khách sạn của ông.

Khách sạn đang thi công, mới được chục phòng.

Ông dẫn tôi vào một phòng khách sạn kỳ lạ đó và nói: Tôi áp dụng giải  pháp làm mát trong phòng ở mà không cần điều hòa nhiệt độ. Cũng phải, có thứ điều hòa nhiệt độ nào có thể phủ khí lạnh trong một khách san dài những 7 ki lô mét.

Tôi bước vào căn phòng cùng ông và cảm thấy mát thật. Ông giải thích rằng bao quanh bốn bức tường của các phòng  trong khách sạn là một thứ vật liệu đặc biệt.


Tượng Lạc Long Quân – Âu Cơ

Hai cậu con trai to cao được ông dưới thiệu với chúng tôi, ông cho biết là  các con ông đã du học ở nươc ngoài, về đang giúp ông điều hành xây dựng ở đây.

Tôi thử sờ tay vào thứ “gạch” đặc biệt có thể ngăn khí nóng bên ngoài và làm mát bên trong phòng, cảm thấy có những sợi như là sợi thủy tinh.

Rồi ông cho người dẫn tôi đi tham quan khu vui chơi giải trí kỳ lạ này.

Tuy đang xây dựng, mới có một số hạng mục vừa làm xong nhưng số người vào tham quan khá đông, hết dòng người đến dòng người khác.

Trong đó, có nhiều người nước ngoài.

Lúc đó khách vào tham quan đều được miễn phí, ông Dũng chưa bán vé.

Tôi có cảm tưởng như họ cũng rất ngạc nhiên, giống tôi.

Tôi hỏi ông ở đâu sẽ là sân khẩu, đâu sẽ là quảng trường? để có thể tổ chức Hoa hậu Việt Nam?

Nếu tổ chức hoa hậu Việt nam,  ở đây  không có biển thì phải có bể bơi thật lớn.

Ông nói, sân khấu sẽ làm, quảng trường sẽ làm, sẽ làm biển giả.

Biển giả ư?  Thế nào nhỉ?


Biển giả 

Tôi chỉ được tận mắt chứng kiến bầu trời giả ở Hollywood, thủ đô điện ảnh Hoa Kỳ, chứ chưa thấy biển giả bao giờ nên không thể hình dung.

Thực ra, bầu trời giả ở Hollywood chỉ để quay phim chứ đâu có để cho người ta ngắm nhìn.

Có tiền thì biển trời gì mà chẳng làm được! Tuy vậy, tôi vẫn muốn tận mắt chứng kiến để xem có thể tổ chức phần thi áo tắm của các người đẹp ở biển thật như một số nơi đã làm, có như biển giả không!


Một môi trường gần gũi với thiên nhiên

Người ta dẫn tôi đến thăm núi giả và chỉ cho tôi nơi sẽ xây sân khấu, còn trong dự án sẽ có một khu đất rộng hàng ngàn mẫu để xây biển giả, nghĩa là

Ở đó có biển đầy nước, có sóng,  có bãi cát trắng hệt như biển thật vậy!

Biển giả, chính là biển nhân tạo thì đúng hơn, bây giờ nhũng du khách đến đây không phải tưởng tượng như tôi lúc đó. Biển giả – biển nhân tạo đã đưa vào sử dụng và theo nhiều khách tham quan là rất tuyệt.

Thật kỳ thú.

Ai là người giàu nhất Việt Nam (Kỳ 2) ?

Đầu những năm 90, tôi có một số chuyến công du nước ngoài, trong đó có chuyến đi Mỹ với hoa hậu Thu Thủy do một hãng nước ngọt nổi tiếng, nhiều năm tài trợ cho các cuộc thi hoa hậu Việt Nam mời và đài thọ chi phí.

Khách sạn Carter ở trung tâm thành phố New York

 

Kỳ II : Người có tài sản nhìn thấy: 1 tỷ 200 triệu đô la MỹHôm dến New York, người ta bố trí một máy bay lên thẳng chở chúng tôi đi thăm thành phố được coi là phồn thịnh bậc nhất thế giới này. Người phi công trẻ khi biết mình đang chở Hoa hậu Việt Nam nên nổi hứng lượn vòng vèo sát nóc những tòa nhà chọc trời , bay qua bay lại mấy lần trên tượng Nữ thần Tự do,  Quảng trường Thời đại. Từ trên máy bay, tôi nhìn thấy một khách sạn mà sau đó chúng tôi đã đến ăn cơm trưa.

Đó chính là khách sạn Carter ở ngay trung tâm thành phố New York.

Nhân viên phục vụ ở đây hầu hết là người Việt. Họ hỏi chúng tôi có phải là người Nhật không? (Tất nhiên là hỏi bằng tiếng Anh).

Khi nghe chúng tôi nói tiếng Việt và đến từ Việt Nam, họ trố mắt ngạc nhiên. Họ lấy thêm thức ăn cho chúng tôi và mời “ Ăn thật nhiều vào …chứ về Việt Nam làm gì có mà ăn!”. Tôi suýt bật cười. Họ hoàn toàn không biết rằng lúc đó Việt Nam đã trải qua mấy năm đổi mới, kinh tế phát triển, đã bắt đầu có gạo xuất khẩu ra thế giới .

Tôi biết đó là khách sạn của ông Trần Đình Trường.
Một khách sạn bề thế, ở ngay trung tâm thành phố bậc nhất thế giới, ở ngay trung tâm thường mại thế giới… là của một người Việt Nam. Ra khỏi khách sạn, tôi còn ngoái lại nhìn. Một sự thật khó tin.
Chuyện ông Trần Đình Trường giàu có tôi đã được nghe kể trước đó. Người ta kể chuyện ông làm giàu lúc nước nhà chưa thống nhất, dưới chính quyền cũ như thế nào! Ông đã từng là chủ  một một đội tàu viễn dương đi khắp thế giới. Chuyện đời ông theo những người quen biết của tôi kể lại như một cuốn tiểu thuyết vậy. Người ta nói ông là người giàu nhất trong số mấy triệu Việt kiều và cũng là người giàu nhất Việt Nam thời đó.

Có một dạo, ở quê tôi, người ta còn đồn rằng ông Trường sẽ đầu tư tiền để làm con đường quốc lộ đi qua huyện Kỳ Anh (nơi ông đã sinh ra và lớn lên).
Rồi không thấy con đường mới làm đâu. Người ta lại nói ông đầu tư xây dựng với điều kiện con đường mang tên ông. Tất nhiên là chính quyền không đồng ý. Tôi cũng chỉ nghe vậy và biết vậy thôi, chứ không có điều kiện tìm hiểu thực hư.

Ông Trần Đình Trường cùng quê với tôi . Ông có một người em trai tên là Trần Đình Triêm. Triêm học cùng lớp với tôi thời phổ thông (học cấp 3 thời đó) . Triêm học giỏi, đẹp trai. Nghỉ hè, tôi, Tiến sĩ nhà thơ Lê Quốc Hán và nhiều người bạn đến căn nhà sơ tán ở ngay giữa cánh đồng nơi gia đình Triêm ở đàm đạo văn chương.

Rồi cuối năm học phổ thông, trong kỳ nghỉ hè tôi nghe tin Trần Đình Triêm đã bị bom Mỹ sát hại ngay trong căn nhà sơ tán của mình.

Lúc đó tôi đang trên đường ra Bắc học đại học nên không đến chia buồn được. Nhưng hình ảnh chàng trai có mái tóc xoăn, có đôi mắt sáng thông minh cho đến bây giờ còn in đậm trong tôi.

Trở lại chuyện ông Trần Đình Trường, tôi nhớ đến cuộc thi hoa hậu Việt Nam 2004 do báo Tiền Phong tổ chức tại đảo Tuần Châu,  lần đầu tiên được truyền hình trực tiếp. Cuộc thi là một sự kiện văn hóa được hàng chục triệu người quan tâm và có tác động rất lớn đến người Việt ở nước ngoài.

Sau cuộc thi, tôi có nhận được một bản fax từ Mỹ hoan nghênh cuộc thi và mời tôi và Hoa hậu Nguyễn Thị Huyền sang thăm Mỹ. Chủ của bản fax đó là ông Trần Đình Trường. Tôi không đi được vì bận việc và cũng vì nhiều lý do tế nhị khác.

Sau đó, có một người bà con của ông Trường (nghe nói là em trai thì phải ) có đến tìm tôi ở tòa soạn. Người bà con của ông Trường đó nói khách sạn Carter có người trả giá 900 triệu đô la Mỹ rồi. Tôi có gửi tặng ông Trần Đình Trường cuốn tiểu thuyết của tôi mới xuất bản là cuốn Xuyên Cẩm (Không biết có đến tay ông không?)

Khi bài báo “Ai là người giàu nhất Việt Nam” được xuất bản, trong đó tôi có nhắc đến ông Trần đình Trường với chi tiết khách sạn Carter  900 triệu đô la  và cho rằng ông là người giàu nhất Việt Nam.

Tết Bính Tuất năm đó tôi đã nhận được nhiều điện thoại, thư của bạn đọc hoan nghênh và trao đổi nhiều vấn đề – trong đó có thư của ông Trần Đình Trường.
Ông Trường nói rằng ông đã đọc bài báo. Ông cảm ơn, nhưng muốn đính chính một chi tiết rằng ông không có ý định bán khách sạn Carter vì khách san đó là biểu tượng của sự thành công kinh tế tài chính vượt bậc và biểu lộ sự kiên trì của người Việt Nam tại Hoa Kỳ.

Ông Trường viết “…Vì thế tôi nhấn mạnh rằng  khách sạn Carter không phải để bán. Khách sạn Carter sẽ được chúng tôi duy trì như một tài sản vô giá”.

Con trai đầu của ông Trần Đình Trường là Trần Đình Nam cùng vợ là Chu Thị Hạ từ Mỹ về có đến nhà tôi chuyển lời cảm ơn của ông Trần đình Trường
và cho biết khách sạn Carter của ông Trường có người trả giá 1 tỷ 200 triệu đô la Mỹ, nhưng ông không bán.

Như vậy, có thể nói ông Trần Đình Trường là người Việt Nam có tài sản nhìn thấy là 1 tỷ 200 triệu đô la Mỹ.

Qua câu chuyện vui đầu xuân, tôi hỏi Trần Đình Nam về cuộc sống gia đình, về một người giàu có như ông Trường tiêu pha, làm việc ra sao?

Trần Đình Nam kể nhiều chuyện vui, chuyện ông tỷ phú đô la Trần Đình Trường đi công tác còn gói cả cơm nắm đi ăn, chuyện ông nghiêm khắc với các con như thế nào… Tôi bảo : “Có tiết kiệm thì mới giàu có được chứ”.

Những người giàu tự tay mình làm nên nghiệp lớn thường là rất tiết kiệm và rất nghiêm khắc với bản thân và con cái.

Vì tiền bạc họ làm ra từ mồ hôi, nước mắt chứ đâu phải tiền “ Chùa” !

Ai là người giàu nhất Việt Nam (kỳ 4)?

Còn nhớ, giải bóng đá Siêu CUP Quốc Gia lần đó do tôi làm trưởng ban tổ chức tại sân của đội Hoàng Anh – Gia Lai.

Ông bầu Đức với chiếc máy bay tư nhân đầu tiên

 

Kỳ 4: Người đầu tiên ở Việt Nam có máy bay riêng

Lần đó đội Sông Lam Nghệ An tranh siêu cúp với Hoàng Anh – Gia Lai. Trên hàng ghế VIP, có một thanh niên mặc quần bò, đội mũ két đến ngồi ngay hàng ghế đầu nơi giành cho các quan chức cao cấp.

Tôi lấy làm lạ, hỏi một đồng chí cán bộ địa phương trong ban tổ chức, mới biết đó là bầu Đức, ông chủ của Hoàng Anh – Gia Lai, một doanh nghiệp lớn ở nước ta. Tôi đến bắt tay Đoàn Nguyên Đức và trò chuyện mấy câu. Một người giàu có và nổi tiếng thế sao tôi chưa biết mặt nhỉ? (Tất nhiên là lúc đó). Tôi liền nhớ tới câu chuyện của tỷ phú giàu nhất thế giới lúc bấy giờ với tài sản 120 đô la …

Đó là lần tỷ phú Bill Gates đến ăn ở tiệm 44 nổi tiếng khu Manhattan. Đang dùng bữa thì có người khách tiến lại gần bàn ông ngồi.Tỷ phú Bill Gates tưởng người đó đến xin chữ ký nên vội đứng dậy. Hóa ra, người đó chỉ đến đề nghị ông hạ bớt giọng để khỏi làm phiền những người ngồi bàn bên, vì Bill đang cao giọng nói chuyện quá to!

Bây giờ,  Đoàn Nguyên Đức đã có nhiều người biết vì ông bắt đầu xuất hiện trên báo.

Năm 2008, Đoàn Nguyên Đức được báo chí đăng tải nhiều bài viết vì ông được coi là người giàu nhất Việt Nam trên sàn chứng khoán. Ông chiếm vị trí số 1 năm 2008 với 6.160 tỷ đồng (Giá trị cổ phiếu niêm yết trên sàn ).
Sau lần làm quen ở Siêu CUP lần ấy, tôi bắt đầu chú ý đến ông. Tôi đã lên tận phố núi để gặp Đoàn Nguyên Đức những mong tìm hiểu về bí quyết làm giàu của ông.

Tôi đã ngồi ở chiếc ghế mà ông thường ngồi tại ngôi nhà không lớn nhưng bài trí gọn gàng, đẹp mắt ở phố núi Pleiku.  Ông vừa bay đi Singapore vì có việc gấp nên lỡ hẹn với tôi. Người quản lý của ông dẫn tôi đi xem khu vườn yên tĩnh, nghe tiếng chim hót véo von trong buổi chiều vàng rực nắng cao nguyên.


Là doanh nghiệp đầu tiên của Việt Nam quảng bá thông trên giải bóng đá Ngoại hạng Anh
zzzzzzzzzzzzzzz
Chúng tôi đi xem khu đất đang cày lên để làm học viện bóng đá Arsenal – HAGL. Đi thăm nhà máy chế biến gỗ. Tôi nhìn những thỏi gỗ Xoan Đào đang đước xẻ mỏng, có mùi thơm và màu sắc thật hấp dẫn. Câu chuyện dẫn tôi về những ngày đầu bầu Đức lập nghiệp. Nghe nói vụ mua gỗ  cao su mấy chúc ha, những rừng cây cao su già phải phá đi để trồng cây mới, số gỗ đó đã được bầu Đức mua và bán lại hay chế biến thành gỗ và bàn ghế xuất khẩu đã mang lại món lời đầu tiên. Xưởng chế biến đồ gỗ đã được hiện đại hóa và gỗ chế biến bây giờ không phải cao su mà là Xoan Đào, một loại gỗ đang được phương Tây ưa dùng.Xe ô tô đưa tôi đi qua những cánh rừng cao su mênh mông và được biết trong đó nhiều ha đã là của bầu Đức.Khi tôi xuôi về thành phố Hồ chí Minh, lại được người dẫn đường chỉ cho xem những khu nhà đang xây, nhưng khu nhà đã xây xong đều có biển đề Hoàng Anh – Gia Lai.

Tôi còn nhớ đầu năm 2008, Ngân hàng Đầu tư – Phát triển do ông Trần Bắc Hà dẫn đầu đã tổ chức một chuyến đi cho các đại gia vào miền Trung để tìm cơ hội đầu tư.

Lần ấy, khi đến Bình Định chúng tôi ở tại một khách sạn khá đẹp của Hoàng Anh – Gia lai. Tôi lại gặp bầu Đức. Tôi hỏi ông đầu tư những đâu?

Ông bảo nhiều nơi. Bấy giờ tôi mới biết, Đoàn Nguyên Đức bắt đầu từ gỗ, nhưng đậu lại nhiều thành công là ở bất động sản.

Trò chuyện với người quản lý của ông hôm đến nhà riêng Đoàn Nguyên Đức ở phố núi, tôi mới biết đội bóng HAGL lại nổi tiếng như vậy nhưng không mang lại tiền bạc trực tiếp cho bầu Đức. Bầu Đức bỏ tiền nuôi đội bóng để mang lại cho ông thương hiệu và danh tiếng.

Thương hiệu là tiền bạc. Danh tiếng cũng là tiền bạc. Đoàn Nguyên Đức gần như không bỏ tiền ra để quảng cáo trên các báo như nhiều công ty, tập đoàn khác. Đội bóng HAGL đã là sự quảng cáo tốt nhất cho ông. Người ta bảo bầu Đức có những chiêu gây chú ý đặc biệt cho hàng triệu người trong đó có việc ông mua một chiếc máy bay riêng, thuê phi công nổi tiếng Nguyễn Thành Trung lái. Ông cũng là người đầu tiên ở Việt nam có máy bay riêng.
Mỗi tháng, bầu Đức bỏ ra 30 ngàn đô la để “nuôi” máy bay. Có nhà báo hỏi ông như vậy có xa xỉ không? Ông nói: tôi có nhiều tiền, do vậy số tiền tôi bỏ ra mua máy bay cũng như người có cuộc sống kinh tế bình thường mua một cái xe máy vậy …

Có máy bay riêng tôi tiết kiệm được thời gian, dễ dàng tiếp cận với những dự án lớn …12 giờ đêm ở Viêng Chăn, sáng sớm hôm sau tôi đã có mặt ở Hà Nội để gặp gỡ đối tác …

Khi nghe tin ông tài trợ cho tỉnh Atapu (Lào) 30 triệu đô la để xây dựng nhiều công trình phục vụ dân sinh, có người hỏi ông vì lý do gì vậy?

Ông nói: Đó là chiến lược kinh doanh dài hạn, là một cách đầu tư cho tương lai!

Trả lời phóng viên một tờ báo ông cho biết “ HAGL đã đầu tư 450 triệu đô la vào Lào với nhiều dự án. Theo kế hoạch năm 2014 HAGL có doanh thu từ các dự án này lên đến 300 triệu đô la, nộp ngân sách nhà nước 50 triệu đô. “Chúng tôi thuê đất trồng cao su với giá rẻ 7 đô la/năm và trong 49 năm. Trong những dự án như dự án giao hàng ngàn ha đất cho chúng tôi trồng cao su đã được Quốc hội Lào thông qua”.